Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

CẢNH GIÁC VỚI “DÂN CHỦ”, “NHÂN QUYỀN” THEO KIỂU MỸ
Những ngày cuối tháng 2 năm 2014 vừa qua nhân loại tiến bộ yêu chuộng hòa bình, công lý và thượng tôn pháp luật trên toàn thế giới không khỏi bàng hoàng, bất bình trước sự kiện khủng hoảng chính trị diễn ra tại U-crai-na. Một Tổng thống hợp hiến (được bầu) bỗng nhiên bị Quốc hội phế truất và thay vào đó là một Quyền Tổng thống mới với một thể chế chính trị mới thân phương Tây.  Chuyện cũng không đến nỗi “sốc” và thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận quốc tế nếu đó hoàn toàn là công việc nội bộ của U-crai- na. Lâu nay trên các diễn đàn quốc tế người ta vẫn nghe thấy cụm từ: “tôn trọng độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của các quốc gia, dân tộc”; “tôn trọng và không can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia, dân tộc”… như là phương châm, là khuôn vàng, thước ngọc cho sự ứng xử trong quan hệ quốc tế. Mà đúng là phải như vậy. Đây còn phải được xem là những vấn đề có tính nguyên tắc cần được thực hiện trong thế giới hiện nay. Thế nhưng, không phải quốc gia nào cũng thực hiện nghiêm nguyên tắc này. Có không ít quốc gia nói không đi đôi với làm, nói và làm còn mâu thuẫn nhau, thậm chí nói một đằng, làm một nẻo. Tiêu biểu trong số các quốc gia này là Mỹ và các nước phương Tây. Đây là khẳng định hoàn toàn có cơ sở. Hãy xem cách mà Mỹ và các nước phương Tây hành xử trong sự kiện chính trị U-crai-na. Đã từ lâu Mỹ và phương Tây không che giấu ý đồ gây mất ổn định, lật đổ chính quyền của Tổng thống Y-a-nu-cô-vích; ngăn cản U-crai-na xích lại gần Nga và tham gia Liên minh Á-Âu. Với quan điểm cho rằng “vị trí của U-crai-na thuộc châu Âu”, Mỹ và EU công khai can dự vào U-crai-na; hỗ trợ người biểu tình, đe dọa áp dụng các biện pháp trừng phạt chống chính quyền của Tổng thống Y-a-nu-cô-vích, hứa hỗ trợ chính quyền lâm thời hiện nay về chính trị và tài chính; công khai và ngấm ngầm ủng hộ lực lượng đối lập về mọi mặt, kích động tình hình căng thẳng leo thang, xây dựng kịch bản lật đổ chính quyền của Tổng thống Y-a-nu-cô-vích trong khuôn khổ nghị trường. Các chuyên gia phương Tây đã tuyển chọn và huấn luyện những phần tử người U-crai-na có tư tưởng bài Nga và chống chính quyền thân Nga để chuẩn bị tiến hành các cuộc cách mạng màu…

Tất cả những” nỗ lực” nêu trên của Mỹ và phương Tây đã dẫn tới một hệ quả làm “hài lòng’ họ: chính quyền của Tổng thống Y- a-nu-cô -vích đã sụp đổ và một chính quyền mới với Tổng thống mới thân Mỹ và phương Tây được dựng lên (27/2/2014). Dù có bất cứ lời lẽ ngụy biện nào đi chăng nữa, hành động của Mỹ và phương Tây cũng chẳng thể qua mắt được nhân dân tiến bộ và các dân tộc yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới. Vì U-crai-na có vị trí địa chính trị quan trọng ở châu Âu và thế giới, là khu vực lợi ích sống còn của Nga và là một trong những con bài chủ chốt của Mỹ và phương Tây sử dụng nhằm bao vây, cô lập nước Nga, thực hiện ý đồ chiến lược thâu tóm toàn bộ thế giới. Chẳng phải đến bây giờ bộ mặt thật của Mỹ và phương Tây mới lộ rõ là những kẻ hiếu chiến, xâm lược và phản động. Chỉ tính riêng khoảng thời gian hơn 20 năm qua, Mỹ và phương Tây đã ngang nhiên, ngỗ ngược, bất chấp luật pháp quốc tế và dư luận tiến bộ can thiệp vào công việc nội bộ của hàng chục quốc gia trên thế giới, trong đó có không dưới 5 quốc gia bị Mỹ và phương Tây can thiệp trực tiếp bằng quân sự, cướp đi tính mạng của hàng nghìn người dân vô tội, đẩy các quốc gia, dân tộc độc lập có chủ quyền rơi vào cảnh hoang tàn, đổ nát. Nhưng, thật “nực cười” và “trớ trêu” thay lại chính Mỹ và phương Tây là những kẻ hô hào” dân chủ”, “nhân quyền”, “tự do”… nhiều nhất. Thậm chí còn trơ trẽn, hùng hổ năm nào cũng đứng lên phán xét “nhân quyền”, “dân chủ” của các quốc gia trên thế giới. Đúng là “nói mà không biết ngượng mồm”; “nói người mà chẳng nghĩ đến thân”; “nói một đằng, làm một nẻo”; “tiền hậu bất nhất; “lá mặt, lá trái”; “miệng nam mô, bụng bồ dao găm”… (như cách nói của người Việt). Đối với người Việt Nam đặc biệt là những người Việt Nam yêu nước, hơn ai hết chắc chẳng ai lạ gì bộ mặt thật của Mỹ và các nước phương Tây. Bản chất của những kẻ đã gây ra bao đau thương, tang tóc cho dân tộc mình vẫn chẳng hề thay đổi. Đặc biệt, hiện nay Mỹ và các nước phương Tây đang ráo riết tiếp tục thực hiện chiến lược “Diễn biến hòa bình” nhằm chống phá cách mạng Việt Nam với nhiều mưu mô, xảo quyệt và vô cùng thâm độc. Thực tế này càng nhắc nhở dân tộc ta, nhân dân ta tiếp tục nêu cao cảnh giác với phương châm vừa hợp tác, vừa đấu tranh để thực hiện thắng lợi 2 nhiệm vụ chiến lược xây dựng và bảo về Tổ quốc trong bất cứ điều kiện, hoàn cảnh nào.

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

“CỐ Ý LÀM TRÁI” CĂN BỆNH
CẦN ĐƯỢC CHỮA TRỊ

         Điểm lại những vụ việc tiêu cực mà báo chí đã nêu trong thời gian vừa qua, chúng ta thấy nổi lên hiện tượng: phần lớn nguyên nhân dẫn tới các vụ việc mà cơ quan điều tra đã kết luận, đó là “ cố ý làm trái” trong quá trình tổ chức thực hiện nghị quyết. Đây thực sự là vấn đề nhức nhối không chỉ trong nội bộ Đảng mà còn là sự nhức nhối, búc xúc của quần chúng nhân dân đối với cán bộ, đảng viên của Đảng.
         Có một sự thật mà lâu nay chúng ta vẫn thừa nhận và coi đó là một căn bệnh “Kinh niên” khó chữa đó là: ở nhiều chỗ, nhiều nơi, cán bộ nói đường lối, chủ trương của Đảng thì đúng, nhưng khi tổ chức thực hiện lại mắc sai lầm, khuyết điểm. Có hai nguyên nhân của tình trạng này, thứ nhất, quán triệt nghị quyết không kỹ lên tổ chức thực hiện sai; thứ hai, nghị quyết đúng, nhận thức đúng, nhưng cố tình thực hiện không đầy đủ, không đúng, không tích cực, không sáng tạo. Rõ ràng “ cố ý làm trái” là cố tình thực hiện không đúng Nghị quyết của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước. Nó khác hoàn toàn với việc thực hiện nghị quyết “không đầy đủ”, “không sáng tạo”.  Động cơ chủ yếu của hành vi “cố ý làm trái” là động cơ mang tính cá nhân,  là mưu cầu lợi ích riêng. Có thể nói, trong bất cứ điều kiện, hoàn cảnh nào, “cố ý làm trái” luôn là “người bạn đồng hành” của tham nhũng ( thực tế cho thấy, hiếm có một tổ chức, cá nhân nào cố ý làm trái Nghị quyết của Đảng lại không tham nhũng và tha hóa về đạo đức, lối sống).
         “Cố ý làm trái” là căn bệnh cực kỳ nguy hiểm. Nó thường tập chung vào những cán bộ, đảng viên có chức, có quyền. Quyền chức càng cao thì tính chất của căn bệnh càng phức tạp và nguy hiểm. Hậu quả để lại của căn bệnh này không chỉ là làm thất thoát tiền bạc của nhà nước, của nhân dân, làm giảm chất lượng của các công trình xây dựng…. mà điều quan trọng hơn cả là nó dần làm mất đi niềm tin của quần chúng nhân dân đối với cán bộ, đảng viên của Đảng, với chế độ…
          Nguyên nhân của bệnh “cố ý làm trái” trước hết phải nói tới sự tha hóa, biến chất và cơ hội của một số cán bộ, đảng viên có chức, có quyền. Sự lỏng lẻo trong cơ chế tổ chức, quản lý đã tạo kẽ hở cho những kẻ cơ hội lợi dụng và khai thác triệt để vì mục đích cá nhân. Tiếp đến là sự giảm sút sức mạnh chiến đấu ( không muốn nói là tê liệt) của một số tổ chức đặc biệt là tổ chức Đảng nơi có đảng viên vi phạm ( ở đây phê bình và tự phê bình không còn là một thứ vũ khí sắc bén để làm cho đảng viên, tổ chức đảng tiến bộ, vững mạnh)….

          Chữa trị căn bệnh “ cố ý làm trái” đòi hỏi chúng ta phải tiến hành đồng bộ nhiều giải pháp. Vấn đề không chỉ là công tác lựa chọn, xắp xếp, bố trí đội ngũ cán bộ có đủ đức, tài mà điều cốt yếu là nâng cao sức mạnh chiến đấu của các tổ chức đảng, thực hiện nghiêm túc chế độ tự phê bình, phê bình, phải làm thật kiên quyết, triệt để từ trên xuống ( thực tế cho thấy nhiều cán bộ, đảng viên khi mới được bộ nhiệm, sắp xếp đã hội tụ được đầy đủ tiêu chuẩn về đức, tài. Nhưng trong quá trình công tác thiếu sự kiểm tra, giám sát, phê bình, góp ý của các tổ chức nên đã nhanh chóng thoái hóa, biến chất dẫn tới phạm sai lầm, khuyết điểm). Cần xây dựng cơ chế giám sát, trong đó có chế độ đảng viên và nhân dân chất vấn, phê bình cấp ủy Đảng. Dân mong muốn Đảng cần phải có những biện pháp kiên quyết hơn trong cuộc chiến chống tham nhũng. Đảng cũng xác định: xây dựng Đảng thực sự trong sạch, vững mạnh về chính trị, tư tưởng và tổ chức, gắn bó mật thiết với nhân dân, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của đảng. Ý Đảng, lòng dân đã vậy, chắc chắn căn bệnh như “ cố ý làm trái”, tệ quan liêu, tham nhũng, tha hóa về đạo đức, lối sống…..sẽ bị đẩy lùi.

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

ĐẢNG VIÊN VỪA LÀ “NGƯỜI LÃNH ĐẠO”,
VỪA LÀ “NGƯỜI ĐẦY TỚ” CỦA NHÂN DÂN

          Trong sự nghiệp cách mạng của Đảng ta nói chung và trong công cuộc đổi mới đất nước nói riêng, đội ngũ cán bộ, Đảng viên có vai trò cực kỳ quan trọng, là người trực tiếp đưa đường lối, chủ trương của Đảng thấm sâu vào quần chúng nhân dân, đồng thời là người tổ chức thực hiện, nhằm hiện thực hoá đường lối chủ trương đó. Để làm tròn được sứ mệnh thiêng liêng và hết sức nặng nề ấy, một trong những yêu cầu hết sức quan trọng và có tính nguyên tắc đối với mỗi cán bộ, Đảng viên là phải giải quyết tốt mối quan hệ song trùng: mỗi cán bộ, Đảng viên phải vừa là “người lãnh đạo”, vừa là “người đầy tớ” thật trung thành của nhân dân.
          Trong Di chúc để lại cho toàn Đảng, toàn dân, trước hết Chủ tịch Hồ Chí Minh nói về Đảng: “…Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch. Phải xứng đáng là người lãnh đạo, người đầy tớ của nhân dân”[1]. Rõ ràng, vừa là “người lãnh đạo", vừa là “người đầy tớ” là hai mặt không thể tách rời trong mỗi con người đảng viên, cán bộ của Đảng. Điều đó có nghĩa là đối với quần chúng, trước hết phải là người lãnh đạo. Muốn làm tròn vai trò lãnh đạo đòi hỏi mỗi Đảng viên, cán bộ, phải thực sự có năng lực, phải đi trước quần chúng trong nhận thức các quy luật khách quan, phải có khả năng trong tổ chức, chỉ đạo các hoạt động thực tiễn. Phải dám ra quyết định và chịu trách nhiệm, Muốn vậy phải ra sức học tập, trau rồi kiến thức chuyên môn, nghiệp vụ. Thường xuyên nghiên cứu, quán triệt, nắm vững mọi đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và nhà nước. Đồng thời, phải nói đi đôi với làm, cả nói và làm phải đúng đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và phải có sáng tạo. Đường lối của Đảng chỉ có ý nghĩa khi đường lối ấy thấm sâu vào quần chúng nhân dân, biến sức mạnh tinh thần thành sức mạnh vật chất để cải tạo xã hội.
Là người lãnh đạo, hơn ai hết cán bộ, Đảng viên phải là người thực sự gương mẫu,gương mẫu từ lời nói đến hành động, gương mẫu ngay cả trong gia đình và xã hội, ở mọi lúc, mọi nơi. Tính tiên phong,gương mẫu của người cán bộ, Đảng viên không phải là chung chung, trìu tượng mà nó luôn gắn liền với hiện thực cuộc sống đang từng ngày, từng giờ diễn ra một cách sôi động. Gương mẫu là luôn đi trước quần chúng trong thực hiện đường lối của Đảng, biết vận động, tập hợp quần chúng cùng thực hiện. Có lối sống trong sạch, giản dị, thói quen ứng sử có văn hoá. Thưc tế hiện nay, có một bộ phận không nhỏ cán bộ, Đảng viên ở các cấp của Đảng tha hoá về đạo đức lối sống, tham nhũng, suy thoái về tư tưởng chính trị. Một loạt những vụ việc vi phạm của cán bộ, Đảng viên và chính quyền mà báo chí đã nêu lên trong thời gian vừa qua đã gây nên sự nhức nhối và bức xúc trong nhân dân. Chính tình trạng này đã và đang cản trở không nhỏ đến việc  thưc hiện đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, gây bất bình và làm giảm lòng tin trong nhân dân. Không có tính tiền phong, gương mẫu, Cán bộ đảng viên không thể làm tròn vai trò lãnh đạo. Dân ta vẫn nói: “Đảng viên đi trước, làng nước theo sau”, sự nêu gương của họ sẽ thuyết phục, quy tụ, tổ chức được mọi người xung quanh thực hiện tốt chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: một tấm gương sống có giá trị hơn hàng trăm bài diễn văn. Nghị quyết Trung ương 5 khóa IX cũng đã xác định: “nêu cao vai trò gương mẫu của Cán bộ, Đảng viên là một trong những giải pháp nâng cao hiệu quả của công tác tư tưởng”.
          Là người đầy tớ trung thành của nhân dân, Đảng không có quyền lợi gì của riêng mình, ngoài quyền lợi của giai cấp, của dân tộc. Vì vậy Đảng phải thường xuyên chăm lo củng cố mối quan hệ máu thịt giữa Đảng với dân. Để xứng đáng là người đầy tớ của nhân dân, đòi hỏi mỗi cán bộ, Đảng viên phải hết lòng, hết sức phục vụ nhân dân, phải luôn đặt lợi ích của nhân dân, của tập thể, của giai cấp, lên trên lợi ích cá nhân. Đồng thời phải lấy dân làm gốc.
          Muốn làm đầy tớ tốt của dân, điều cốt yếu, quan trọng là phải biết lắng nghe ý kiến của nhân dân. Mọi chủ trương, chính sách của Đảng phải xuất pháp từ hiện thực khách quan, phải phù hợp với tâm tư, nguyện vọng của quần chúng nhân dân. Trong nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, nhân dân còn là người cung cấp những thông tin quan trọng để đảng biết rõ hơn phẩm chất và năng lực của đội ngũ cán bộ, Đảng viên. Không chỉ biết lắng nghe ý kiến của nhân dân, cán bộ, Đảng viên còn phải một lòng một dạ phục vụ nhân dân, lo với nỗi lo của dân, cùng đồng cam, cộng khổ với nhân dân, luôn trăn trở nghĩ suy tìm mọi cách tháo gỡ khó khăn, mang lại lợi ích cho nhân dân. Không thể là người “đầy tớ” của nhân dân theo kiểu: “Dân chạy ăn từng bữa, cán bộ Xã đi du lịch”.
          Cán bộ, Đảng viên của Đảng phải vừa là người lãnh đạo, vừa là người đầy tớ trung thành của nhân dân. Hai mặt lãnh đạo và đầy tớ không tách rời nhau, không hề đối lập mà hòa quyện đan xen vào nhau, lãnh đạo có nghĩa là làm đầy tớ, làm đầy tớ tốt tức là thực hiện có hiệu quả một trong những tiêu chí quan trọng của người cán bộ cách mạng. Mọi biểu hiện của việc tách rời hai mặt nói trên đều dẫn tới làm suy yếu Đảng, làm mất niềm tin của quần chúng nhân dân đối với Đảng.
          Để giải quyết hài hòa mối quan hệ này, cần thực hiện tốt một số việc sau đây:
           Các tổ chức cần quy rõ trách nhiệm cá nhân, lấy tự phê bình và phê bình làm vũ khí sắc bén trong sinh hoạt tư tưởng của từng tổ chức. Phải có cơ chế để quần chúng giám sát, kiểm tra thường xuyên công việc của Cán bộ, Đảng viên một cách thiết thực, không hình thức, đồng thời phải có các điều luật bảo vệ quần chúng, khi họ phát hiện tố cáo các việc làm sai trái của Cán bộ. Người Cán bộ Đảng viên phải chân thành lắng nghe ý kiến của cấp dưới và công dân, tránh thành kiến.
          Cán bộ Đảng viên phải thực sự gương mẫu từ trong Đảng tới quần chúng và từ trên xuống dưới, nói phải đi đôi với làm. Khắc phục hiện tượng xử lý sai phạm không rõ ràng, bao che, không công minh, xử lý nội bộ để hợp thức hóa sai lầm, khuyết điểm.
           Cán bộ, Đảng viên phải thường xuyên tích cực học tập, nang cao trình độ chuyên môn, trình độ quản lý, để ngang tầm với nhiệm vụ lãnh đạo. Các tổ chức cần kiểm tra định kỳ hàng năm trình độ của đội ngũ cán bộ, theo chức trách được phân công, làm cơ sở để đánh giá và phân loại cán bộ.




[1] Hồ Chí Minh: Toàn tập, NXb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2000, t. 12, tr. 498


Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

Tuần qua, theo dõi phiên chất vấn và trả lời chất vấn tại kỳ họp thứ 6, Quốc hội khóa 13, mình cảm thấy không có ấn tượng. Cứ như thế này có lẽ cử tri cả nước sẽ không còn háo hức, trông đợi, dõi theo mỗi khi các kỳ họp Quốc hội diễn ra. Mình cho rằng sở dĩ như vậy là vì: câu hỏi đặt ra chưa ngắn, gọn, rõ trọng tâm định hỏi, còn nặng về dẫn dắt, diễn giải, vòng vo (đến nỗi Chủ tọa phiên họp (Chủ tịch Quốc hội) phải nổi cáu đề nghị hỏi ngắn để tôn trọng Quốc hội). Thế mới thấy kỹ năng chất vấn quan trọng thế nào đối với mỗi đại biểu quốc hội. Trong khi đó, người trả lời cũng không bám sát trọng tâm của người hỏi. Văn phong chưa mạch lạc, còn lủng củng, chưa thật sự mang tầm khái quát. Đặc biệt, có xu hướng né tránh hoặc không trực tiếp làm rõ những vấn đề có tính "nhạy cảm" mà người hỏi đặt ra. Thiết nghĩ, là Đại biểu Quốc hội- người đại diện cho cử tri cả nước phải là người hội tụ được nhiều kỹ năng, trong đó kỹ năng đặt câu hỏi và kỹ năng trả lời là những kỹ năng hết sức quan trọng. Cử tri chỉ thực sự có cảm giác tin tưởng, yên tâm khi người đại diện của họ biết cách đặt ra những câu hỏi sắc xảo, đúng bản chất của vấn đề mà họ đang quan tâm, đang bức xúc và nóng lòng muốn gửi tới quốc hội. Đồng thời, cử tri cũng thực sự tin tưởng và sẵn sàng chia sẻ với những đại biểu Quốc hội giữ các trọng trách trong bộ máy Nhà nước (các Bộ trưởng, Trưởng ngành) khi họ nhận được những câu trả lời thẳng thắn. mạch lạc, tường minh, đầy trách nhiệm, cầu thị và tính mang tầm khái quát đối với những vấn đề mà những người đại diện của họ đã đặt ra. Nói một cách dân dã, đại  biểu Quốc hội phải là những người "nói được , làm được".

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

      Vô đề
Hạnh phúc là gì
Chưa ai định nghĩa được
Chỉ thấy đời tẻ nhạt
Khi chúng mình có nhau.

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

         Vô đề
Mỗi lần em đến thăm
Ngỡ mùa xuân đang đến
mang sắc đào Nhật Tân
Vương lòng anh nỗi nhớ

Xuân đến rồi xuân đi
Anh thẫn thờ mong đợi
Bao giờ xuân trở lại
Thắp lửa hồng tim anh

Giấc mơ thật mong manh
Như ngọn đèn trước gió
Anh được sánh vai em
Nắm tay cùng dạo bước

Chẳng xa vời điều ước
Mà sao khó em ơi
Lỗi tại anh tất cả
Anh đâu còn đôi mươi.

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013


Xúc cảm khi biết tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần!
Sáng ngày 05 tháng 10 năm 2013 mặc dù chưa có bất kỳ một thông tin nào về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhưng khi lướt qua các thông tin trên báo mạng theo thói quen hàng ngày Tôi đã linh cảm một sự kiện đặc biệt sẽ xảy ra khi thấy một loạt những hình ảnh rất đỗi thân thương, gần gũi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp hiện lên qua các trang mạng. Quả thật linh cảm đã trở thành sự thật. Cùng ngày hôm đó bản tin lúc 12 giờ trưa đã chính thức phát đi thông cáo đặc biệt của Ban Chấp hành Trung ương Đảng về việc Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã từ trần. Mặc dù biết Đại tướng đã hưởng thọ 103 tuổi và rằng: Sinh- Lão- Bệnh - Tử là quy luật muôn đời của tạo hóa, song trong Tôi không tránh khỏi xúc cảm bàng hoàng, ngơ ngác. Suốt từ giây phút đó cho đến khi viết những dòng chữ này (gần 10 ngày qua không ngày nào tôi không có những phút giây rưng rưng lệ khi xem những dòng tin về Đại tướng trên các phương tiện truyền thông đại chúng). Con trai tôi đang là học sinh lớp 6 khi xem cùng tôi và thấy tôi xúc động đã hỏi: Bố ơi, cụ Giáp làm gì mà người ta nói nhiều thế? Tôi trả lời: Cụ Giáp là người học trò xuất sắc của Bác Hồ, được Bác Hồ phong Đại tướng lúc 37 tuổi và là Đại tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Người đã có công rất lớn đối với dân, với nước Việt nam ta. Chỉ sau 2 ngày theo dõi thông tin qua truyền hình, cháu đã khăng khăng đòi tôi xin  phép cơ quan, xin phép cô giáo để đưa cháu sang Hà Nội đến tư gia của Đại tướng cùng với hàng nghìn người dân đất Việt khác được thắp một nén nhang viếng Đại tướng.  
Tôi là một người con đất Việt và đặc biệt là một sĩ quan quân đội nhân dân Việt Nam, tôi càng hiểu sâu sắc hơn những công lao to lớn mà Đại tướng đã cống hiến cho dân, cho nước. Không chỉ vĩ đại về tài năng quân sự, Đại tướng còn là một danh nhân văn hóa. Nói như người đời thướng nhận xét Đại tướng là một người “Văn võ song toàn”. Tôi có cảm nhận: giường như trong con người Đại tướng những phẩm chất cao quý của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được thấu triệt, được kế thừa, phát huy và tỏa sáng.
Sự kiện Đại tướng ra đi về cõi vĩnh hằng một lần nữa tiếp tục khẳng định: dưới bầu trời này không ai tinh tường, không ai thủy chung, tình nghĩa bằng nhân dân. Chỉ có nhân dân là người duy nhất, thông minh và công tâm nhất với vai trò là người giám khảo thẩm định những giá trị chân chính của những bậc vĩ nhân.  Nếu chúng ta đã có những danh hiệu “Thày thuốc nhân dân”; “Nhà giáo nhân dân”; “Nghệ sỹ nhân dân”…Thì hôm nay chúng ta lại được nghe thấy một danh hiệu nữa: “Đại tướng nhân dân”  thật xúc động và ý nghĩa biết bao. Lịch sử nước ta có thể nói là lịch sử chống ngoại xâm. Chính vì vậy, dân tộc ta cũng hết sức tự hào đã sản sinh ra những thiên tài quân sự như: Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo; Quang Trung và thời đại Hồ Chí Minh chính là Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
                           Xin kính cần nghiêng mình trước anh linh của Đại tướng!